
Đừng yêu người đàn bà đọc sách,
người rung cảm trước mọi điều và còn biết viết lách…
Đừng dại mà yêu người đàn bà hiểu biết, diệu kỳ, dám tin ở những điều bất khả, điên rồ.
Đừng yêu người đàn bà thường hay suy tư, biết rõ ranh giới mà vẫn có thể mộng mơ bay bổng – người đàn bà hiểu rõ chính mình.
Đừng yêu người đàn bà biết biến những đắm say thành nhục thể với nước mắt, giọng cười;
Và hãy tránh xa ra – người đàn bà biết yêu thơ ca (họ là những kẻ nguy hiểm nhất), người trầm ngâm nửa giờ chỉ trước một bức tranh, chẳng thể sống thiếu đi âm nhạc.
Đừng yêu người đàn bà biết rõ cách xã hội vận hành, chẳng thể chịu nổi những bất công và luôn sẵn sàng tranh đấu.
Đừng yêu người đàn bà chẳng thèm xem dăm ba chương trình giải trí. Cũng đừng là người mà vẻ đẹp toát lên chẳng vì khuôn mặt, đường nét hay hình thể.
Đừng yêu một người đàn bà mãnh liệt, thông minh, ngông cuồng thách thức.
Chớ có dại phải lòng người đàn bà như thế.
Dù nàng ở lại hay bỏ đi,
dù yêu anh hay hờ hững —
cũng từ người đàn bà ấy, anh không còn là mình nữa.
—
“Don’t fall in love with a woman who reads” – lâu lâu tình cờ tôi đọc được bài này (không biết chắc có phải là thơ không nữa), nhưng lạ thay những người phụ nữ tuyệt diệu tôi quen đều y như mô tả, nên dịch lại cho mọi người cùng đọc nè.
